Niềm Vui 35 Năm Hội Ngộ

                                                                                                                                                         (More Pictures)

Giữa không gian tĩnh mịch và trong hơi sương thật nhẹ mát của đất trời chưa tỉnh giấc, tôi im lặng bồi hồi chìm đắm trong nỗi vui tràn đầy của những ngày hội ngộ của Khóa 21 Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang vừa qua.  Những hình ảnh đầy mầu sắc, những tiếng nói rộn ràng thân thương, những khuôn mặt hớn hở náo nức, những ánh nhìn trìu mến như một cuộn phim từ từ diễn lại trong trí ức tôi.  Chỉ hơn một tuần trước đây thôi, thật đông, thật náo nhiệt, thật đằm thắm, thật rộn ràng, những người bạn K21 thân yêu và gia đình đã tụ họp ở Milpitas, đã làm náo động bầu trời nhỏ bé của miền Thung Lũng Hoa Vàng.

Các anh đã đến với nhau từ khắp nơi, từ mọi góc đời xa gần, đem về với nhau những trái tim chan chứa ân tình và góp thêm trong kỷ niệm K21 những vui buồn của hơn 35 năm 'ra khơi'.  Đời hải hồ của các anh ngắn ngủi nhưng mộng trùng dương trong tâm hồn các chàng trai Đệ Nhị Nhân Mã vẫn dạt dào ngút ngàn như sóng đại dương.

Các anh đã hội ngộ với nhau không vì một hoài bão hay mục đích to lớn vĩ đại nào.  Các anh đã gặp nhau chỉ để có dịp chung vui với nhau, kể cho nhau, và để cùng nắm tay nhau một cách thật chân thành và đơn giản.  Chỉ để nhắc nhở nhau kỷ niệm của 35 năm về trước, chia xẻ với nhau một phần vui buồn của cuộc sống.  Chỉ giản dị và bình thường thế thôi, các anh đã cố gắng gác bỏ mọi chuyện để sống với nhau vài ngày.  Tôi thật sự khâm phục các anh và gia đình 21 của các anh, không phải chỉ một vài gia đình mà hơn 70 gia đình K21 đã sum họp được với nhau từ mọi nơi.  Tôi cũng có bạn đã học chung 7 năm dưới mái trường trung học với nhau vậy mà chưa một lần được dịp hội ngộ đông đủ như thế.  Đã hơn 35 năm, mỗi anh đều đã vào đời và đã trải qua không biết bao nhiêu phong trần mà vẫn hồi hộp, náo nức, xôi động khi gặp nhau.

Tự trong đáy lòng của tôi, xin chân thành gửi đến toàn thể các anh và gia đình sự kính phục và ngường mộ của tôi trước tình bạn cao đẹp của các anh.   Các anh đã đến với nhau với một tâm hồn hân hoan mở rộng và hy vọng các anh chia tay nhau cũng với một trái tim đầy tràn vui tươi và sung sướng.

Tôi may mắn được biết một số hoạt động của các anh trong 3 năm qua kể từ Đại Hội kỳ 2, được chia xẻ một phần những lo lắng của Ban Chấp Hành nói riêng và các anh xa gần nói chung. Tôi cảm nhận được sự kiêu hùng và ý chí cương quyết của các anh, những chiến sĩ Hải Quân đã có một thời oai dũng.  Dĩ nhiên cũng có những lúc mây mờ, ý chí phân vân và lòng nao núng, nhưng các anh đã nâng đỡ chia xẻ với nhau để có được ngày hôm nay.  Vòng tay các anh đan chặt và nới rộng mọi nơi, gọi nhau một lời, nhờ nhau một việc, các anh đã thi hành một cách hăng say.  Từ những người bạn ở quê hương Việt Nam iêu dấu dù không thể họp mặt cũng đã góp công góp sức gửi cho Đại Hội 3 những chữ và hình thật công phu và ý nghĩa.   Các anh ở những bến bờ đại dương khác không về họp được cũng đã gởi lời chia xẻ và chúc mừng dến các bạn tham dự Đại Hội.

Tôi tình cờ được biết một câu chuyện thật cảm động của một quan K21, đã bỏ vợ con ‘bơ vơ’ bên góc đường để lái xe hơn một tiếng đồng hồ trở về nhà lấy cho vợ chiếc áo dài. Chắc chắn quan K21 đó yêu thương vợ con vô cùng nhưng không muốn một thiếu sót nào cho Đại Hội nên đã không ngần ngại trở về, quên cả việc có thể lỡ chuyến bay.   Không một cơ hội nào các anh bỏ lỡ để lo cho Đại Hội, người thì về California cả tuần trước để cố gắng phụ giúp BCH, người thì tình nguyện đưa đón những gia đình ở xa đến.  Người thì khuyến khích con cháu phụ giúp trong việc trang trí, người thì lo cho phần văn nghệ ca sĩ cho hay cho đẹp.  Những ngày trước đó các chị đã bỏ công bỏ việc về Việt Nam mua vải áo dài và gửi cho từng gia đình.  Sự âu yếm và quan tâm của gia đình K21 thật đáng quý.  Hạnh phúc này và niềm vinh dự này là của các anh các chị và gia đình mà không một món quà nào, không một điều kiện gì có thể mua được.

Tôi hy vọng mình viết được một phần nào những mẩu chuyện vui buồn, những kỷ niệm quý giá của lần hội ngộ kỳ 3 của các anh để nhớ và để chia xẻ cùng các anh chị.  Tôi đã xúc động thật nhiều khi dự Đại Hội 2 ở Florida nhưng đó là lần đầu tôi còn bỡ ngỡ với gia đình K21.  Nhưng với Đại Hội 3 kỳ này, tôi đã thật sự hòa mình và đã nhận về một niềm vui trọn vẹn trong nỗi sung sướng và hạnh phúc của các anh chị.   Những lời chia xẻ của các chị, những chuyện kể của các anh trong vài ngày ngắn ngủi này sẽ mãi mãi tồn tại trong tâm trí tôi. Từ đêm Tâm Giao ngọt ngào và chân tình đến buổi trưa pinic và đêm dạ hội, đều vang tiếng cười và nỗi hân hoan của mọi người.  Đây chỉ là những dòng chữ nhỏ bé mà tôi cảm nghiệm được hoặc hân hạnh nghe từ các anh chị kể lại.  Chắc không thể nào so sánh được với những kỷ niệm tràn đầy của mọi người.

Cả năm trời trước ngày Đại Hội các anh đã bàn tán xôi nổi với nhau, chọn ngày, chọn nơi, chọn giờ, chọn quà.  Ý kiến đưa ra, ý kiến thu về, và cuối cùng các anh cũng đồng lòng với nhau, để thiệp mời gửi đi và thiệp nhận gửi về.  Tấm thiệp mời nhỏ bé chứa đựng hình dấu hiệu của Khóa 21 lồng dưới cây cầu Golden Gate vàng rực nổi tiếng của California đã được các anh chọn lựa thật công phu.   Số thiệp gửi về một ngày một nhiều nhưng không nhiều bằng lòng mong đợi của các anh trong BCH.  Lo âu, mong ngóng, 'nhắc nhở' cứ đeo đuổi những người trong ban tổ chức.  Chắc chắn các anh ấy chỉ một lòng mong cho ĐH thật đông thật đủ, thật trọn vẹn.

Xuân qua rồi Hạ bắt đầu thì các anh ở miền Bắc California lại có cơ hội tụ họp thường xuyên hơn, điện thoại nhà tôi bắt đầu náo nhiệt hơn và nhờ đó tôi có cơ hội chào hỏi vài lời với các anh ở xa cũng như gần,  "Chị ơi, có Minh ở nhà không?" gần như quá quen thuộc với tôi hoặc nghe tiếng nhà tôi trả lời "Ừ, tao đây, mày khỏe không?" là tôi đoán biết là các anh K21 rồi.  Thấy nhà tôi lo lắng và chuẩn bị cho Đại Hội tôi cũng thấy sốt ruột, chưa thấy bao giờ anh ấy quan tâm đến như thế làm tôi cũng lo âu theo.   Những chiếc xe vận tải FedEx và UPS cũng trở nên quen thuộc trước nhà tôi vì gần đến tháng 7, không biết bao nhiêu gói hàng cứ được giao đến, đồng hồ treo tường, nón, hình ảnh trang trí, và quần áo chất chứa trong những thùng hàng chờ ngày Đại Hội.

Tuần lễ trước ngày ĐH thật vui và thật đáng nhớ.  Các anh chuẩn bị đón chào ĐH như ngày xưa mình sửa soạn đón Tết Âm Lịch.  Náo nức, vội vã, tính toán cho đầy đủ tuy không với bánh mứt, kẹo trái, mai đào nhưng với biểu ngữ chào đón, khung cảnh chụp hình quay phim, bánh lái tầu, mỏ neo v.v…  Hầu như tất cả các anh và gia đình ở gần cũng như xa đều góp công, góp lời, góp sức để tổ chức cho ngày quan trọng ấy.

Các anh đã về từ Bắc đến Nam, từ Đông sang Tây, đem cả gia đình con cái để góp thêm những ân tình cho kỷ niệm thân yêu của K21.  Có anh đi trước và phu nhân đến sau, có gia đình thì các cháu đi học hay đi làm ở các tiểu bang khác hay có cháu thì cha mẹ không về được cũng đã thu xếp để sum họp cho ngày đoàn tụ đặc biệt này của gia đình Đệ Nhị Nhân Mã. Chắc chắn con đường từ Los Angeles đến San Jose ngắn hơn nhiều vì các anh chị đã tóm gọn hành trình trong niềm mong ước hội ngộ.

'Inn of America' hotel đã trở thành mái nhà thân thương của K21 trong vài ngày ngắn ngủi.  Tư dinh '208' có gì đặc biệt không mà sao trở nên một tên gọi ngộ nghĩnh?  Từ những nơi xa xôi bây giờ, các anh chị đã có dịp ra vào thấy nhau, chắc chắn những ngày này đã có thật nhiều kỷ niệm vui và đáng nhớ.   Mùa hè này ở California nắng rực rỡ hơn và hoa vàng tươi sáng hơn để chào đón những người thân yêu của K21.  Tôi không có dịp ghé thăm các anh chị ở khách sạn nhưng nghe kể rất vui.  Nơi đó trong vài ngày thật là tấp nập, các anh tới lui, gọi mời nhau, các chị ở xa ở gần cũng ghé qua để chào đón hoặc làm người hướng dẫn tham quan.  Chắc chắn các anh chị còn ghi đầy những kỷ niệm vui buồn ấy mà nếu có dịp gom góp lại chắc sẽ không viết đủ ra đây.

 Đêm Tâm Giao mở đầu cho ĐH3 với thật đông đủ các gia đình.  'Tâm Giao' là gì nhỉ, nhưng cái tên thật dễ thương và cũng thể hiện được ước nguyện của các anh.  Từng gia đình giới thiệu với nhau và ân cần chia xẻ với nhau cái gia đình bé nhỏ thân thương của mình cho tất cả mọi gia đình K21.   

Những tiếng nói rộn ràng, những giọng cười giòn giã, những bắt tay ấm áp, những ánh mắt trìu mến là hình ảnh và kỷ niệm thật gần thật thắm thiết của đêm 'Tâm Giao'.  'Đêm nay mới thật là đêm', các anh chị và gia đình cởi mở tay bắt mặt mừng kể cho nhau nghe một phần đời của các anh ở quân trường cũng như bù đắp cho nhau một phần sinh hoạt của của những tháng ngày ly hương xa cách. Có các anh chị tâm sự là đã 35 năm bây giờ mới thấy nhau, mới nghe lại những mẩu chuyện nhỏ bé tự thuở nào mà nhớ mà nghẹn ngào.  Thời gian trôi quá mau nhưng các anh đã gom góp lại cho nhau trong những giây phút ngắn ngủi này.   Những biệt danh quen thuộc của các anh vẫn được nhắc nhở rõ ràng, có ai tìm được 35 năm xa cách mà từng chi tiết nhỏ bé trong những tháng ngày chung sống với nhau mà các anh vẫn còn gìn giữ và thân thương đến như thế.  Từ chuyện 'Anh Bé Tí' ngậm pacifier trong quân trường đến chuyện anh ‘'Bokasa' phải nhắc các bạn tên thật của mình, đến chuyện những chàng HQ 'lặn' thật giỏi hoặc chuyện thắc mắc của một anh khi gia nhập HQ:  "Bộ HQ không có tầu hay sao mà phải biết bơi mới được gia nhập Hải Quân?".  Mỗi người một chuyện, vui buồn, lớn nhỏ, tất cả bây giờ chỉ là kỷ niệm nhưng là những kỷ niệm đáng iêu.

Các anh nhắc cho nhau và chắc các chị cùng các cháu đang sung sướng biết được một vài mẩu chuyện thân thương của chồng của cha mình.  Tuổi trẻ và quá khứ có muôn ngàn sắc  mầu, được dịp gợi nhớ và tô vẽ lại đã in lại trong tâm trí của những người bạn thân thiết thuở nào.  Nếu sau này trong những giây phút riêng tư chắc chắn mỗi người của đêm tâm giao cũng phần nào bồi hồi rung động với những thân tình chan chứa đó.  Những lời hát nồng nàn đã tiếp nối theo cho những tiếng cười và vỗ tay vang vọng.  Các chị đã thân thương soạn cho các anh bài 'Những Chàng K Twenty One' và cũng các chị gửi tấm lòng của mình qua lời hát iêu dấu tặng những người hùng Hải Quân.  Lời ca thật chân thành giản dị và tiếng nhạc bềnh bồng nhưng gói trọn niềm iêu thương và hãnh diện đến các anh.  Chắc chắn đêm Tâm Giao sẽ còn 'thức' mãi trong tâm khảm của mọi người mặc dù tiệc phải tàn sớm.  Mọi người cởi mở tấm long hân hoan ca hát và mang lại cho nhau những tiếng cười.  Giữa cuộc sống điêu linh và nhiều lo toan này mấy khi mình được thanh thản ngồi lắng nghe nhau cười vui đùa giỡn như thế này.

Sáng thứ Sáu nắng sáng rực rỡ mời gọi mọi người tiếp tục cuộc vui đêm trước.  Không ai muốn bỏ lỡ cơ hội hàn huyên tâm sự, ngay cả ở khách sạn.  Các anh chị đã tụ tập bền hồ tắm, nhâm nhi cà phê và hưởng những tia nắng đẹp của bầu trời California.  Thành phố Milpitas rộn ràng chào đón các anh chị và gia đình trong nỗi vui hân hoan nồng ấm.  Công viên Vasona ở Los Gatos, một thành phố đẹp thơ mộng với đầy cây xanh bóng mát, đã mở rộng cửa để là nơi gặp gỡ cho buổi pinic của gia đình 21.  Công viên rộng thênh thang với hồ xanh mát, thêm cả những xe lửa chạy quanh những ngọn đồi thoai thoải, tuy thật đẹp và hấp dẫn nhưng không quyến rũ lắm vì các anh chị chỉ muốn tụ tập gần nhau hơn để nối tiếp những mẩu chuyện dang dở.  Lòng vui tràn ngập nên cảnh đẹp thức ăn ngon vẫn dư thừa.  Trong khi các chị quây quần trò chuyện thì các cháu chạy chơi hay đi bộ vòng quanh và các anh thì hội họp bàn thảo hăng saỵ.  Lần này thì có trời xanh gió mát làm chứng cho những lời hứa hẹn và bàn luận của các anh.

 

Thời gian còn lại của buổi chiều và đêm thứ Sáu được các anh chị lo toan cho những chuyện riêng tư nhưng chắc ai cũng náo nức lo chuẩn bị cho ngày thứ Bẩy.  Một số các anh chị lại tiếp tục với nhau ăn tối ở nhà hàng và sau đó thì tập dợt chào quốc kỳ cho ngày mai.  Những câu chuyện kể, những chia xẻ thân mật vẫn tuôn tràn không hết.  Không lúc nào các anh chị ngưng nói với nhau, ngưng cười với nhau.  Trông ánh mắt rạng rỡ và những bắt tay ấm chặt của các anh, một thứ tình cảm đặc biệt chan chứa và thật trân quý hiếm hoi trong cuộc sống hàng ngày.  Các anh đã ngưng tất cả các sinh hoạt của cuộc sống hàng ngày để về với nhau dù 3 ngày, 2 ngày hay 1 ngày.  Đường bay xa xôi cũng không quản ngại chỉ với nỗi mong ước được gặp lại nhau.  Sự thao thức và mong chờ đó thật giản dị và bình thường, các anh không xây đắp một hoài bão hay mục đích siêu phàm hay tranh cãi và tranh đấu cho nhiều vấn đề nan giải nào nhưng chỉ đến với nhau với một tình thân ái tương trợ của một tình bạn sâu xa và cao đẹp.  Sợi giây tình cảm chân thành đó đã thắt chặt các gia đình và giúp các anh vượt qua nhiều khó khăn và dị biệt.

Nếu ngày thứ Năm và thứ Sáu các anh chị dành cho nhau trong tình thân gia đình thì ngày thứ Bảy có một vẻ long trọng và kiểu cách hơn.  Các anh trong ban tổ chức cố gắng thu xếp những gì thiếu sót còn lại để có một khung cảnh gặp gỡ thật đẹp thật ý nghĩa.  Kìm, cưa, sơn phết các anh cùng nhau vui vẻ làm việc để dựng lên những biểu ngữ đón chào và những sắp xếp trang trí trên sân khấu, có tầu có bánh lái có mỏ neo có trăng sao các anh đang tô vẽ lại những hình ảnh thân thuộc của đời Hải Quân.

Biểu ngữ 'Chào mừng quan khách SQHQ Nha Trang K21, Đệ Nhị Nhân Mã' tung bay trước cửa nhà hàng Royal City để tưng bừng giới thiệu với mọi người Đêm Dạ Hội đặc biệt của Khóa 21.  Từ 4 giờ chiều có các anh đã cùng gia đình bước vào nhà hàng, các anh đi thật sớm để mong có nhiều thì giờ chụp hình lưu niệm với gia đình và bạn bè.  Đêm nay thật đặc sắc vì một số anh K21 thật oai hùng trong những bộ quân phục trắng 'đại lễ', các chị thì thướt tha trong những chiếc áo dài xanh đồng kiểu đồng mầu mà một số chị đã bỏ công sức để lo liệu.  Mọi người đều lịch sự và chải chuốt thật đúng kiểu của một buổi dạ tiệc.  Dù tổ chức ở một nhà hàng nhỏ bé các anh chị cũng đã thu xếp gọn ghẽ và chu đáo để mọi người đều có thể thoải mái một các tương đối.  Chỉ trong vòng một thời gian rất ngắn các anh chị đã đến thật đông đủ.  Những tiếng gọi, tiếng chào lại vang rộn trong không khí vui tươi và lộng lẫy.

 

 

Sau khi các anh trong quân phục đại lễ chào đón cựu Tư Lệnh Hải Quân Việt Nam, Đô Đốc Trần Văn Chơn thì buổi lễ bắt đầu .  Các anh mở đầu cho đêm nay với phần chào quốc kỳ Hoa Kỳ và kế đến là quốc ca Việt Nam.  Tiếng nói của anh Sơn hùng hồn trong một không khí thật trang nghiêm.  Phần trình diễn kế tiếp thật đặc biệt vì 13 anh trong quân phục đại lễ long trọng đưa kiếm chào trong phần nghi lễ chào quốc kỳ VN.  Phút mặc niệm xúc động làm chùng lòng mọi người trong giây phút.  Sự trình diễn dù thật ngắn gọn nhưng chắc cũng đủ mang đến trong tâm hồn các anh một nỗi nhớ về những tháng ngày ra khơi ‘dậy sóng’.  Chắc các chị và các cháu cũng không ngờ chồng, cha mình ngày xưa cũng oai hùng như thế.  Anh Hội Trưởng với những lời chào đón chân thành và cảm động, giới thiệu sơ lược với quan khách và mọi gia đình về hội Ái Hữu Cựu Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang Khóa 21 và mục đích của Đại Hội Kỳ 3.  Anh kết thúc lời giới thiêu của mình với một vài câu nhắn gởi của các anh K21 ở xa đã không thể về được.  Lời nhắn gửi đơn sơ và thật cảm động đã chứng tỏ phần nào sự nuối tiếc của bạn bè không được cơ hội gặp gỡ.

Đêm dạ hội thật thiếu sót nếu không có những lời ca tiếng nhạc của các ca sĩ chuyên nghiệp.  Các anh chị trong ban tổ chức đã cố gắng cho Đại Hội có được những giọng ca trữ tình sống động và một dàn nhạc điêu luyện.  Những bài ca thân quen của các anh Hải Quân đã được yêu cầu và tập dượt từ trước.  Đêm nay trong không khí tưng bừng và ấm cúng, các anh chị lại ngồi cùng nhau thưởng thức những lời ca ngọt ngào của 'Hoa Biển' hoặc 'Nha Trang Ngày Về', ….  Chương trình còn bao gồm phần trao quà lưu niệm cho cựu Đô Đốc và đại diện của các khóa SQHQ NT 19, 20, 22 và Hội Bạch Đằng.  Phần cắt bánh và chuyển giao Ban Chấp Hành cũng thật đặc biệt và tốt đẹp.  Chắc chắn tân BCH ở miền Nam California sẽ nối tiếp truyền thống tốt đẹp của các cựu BCH để lèo lái và giúp đỡ việc tổ chức hội Ái Hữu Cựu SQHQ Nha Trang một ngày một thêm trọn vẹn.  Kết thúc của buổi dạ hội là phần dạ vũ, các anh chị có dịp dìu nhau lả lướt và ngoạn mục với những bước nhẩy bay bướm của những chàng Hải Quân thuở nào.

 

 

Nhìn các anh chị vui tươi và cười nói với nhau lòng tôi như mở hội.  Những nỗi lo lắng mệt nhọc trước ngày ĐH 3 đã tan biến để nhường chỗ cho những xúc cảm dâng tràn.  Tôi nghẹn lời khi nhận những ánh mắt thân mật, những lời nói cám ơn của các anh chị.  Ân tình đó xin trân trọng giữ lại mãi mãi nhưng lời cảm tạ thì xin trả lại cho các anh chị.  Đầu óc tôi còn vang vọng những lời nói của các anh chị, vui quá và đẹp quá.   Nỗi vui đó là của các anh các chị những người bạn đã hết lòng hết tâm sức để đem niềm vui đó về cho nhau.  Tôi sẽ nhớ mãi câu nói của các chị: "Miễn các anh ấy vui là mình vui rồi".  Cũng xin mượn lời nói đó để gởi đến anh chị và tất cả gia đình K21: "Miễn là các anh các chị và mọi người vui là Kim vui thật nhiều".

Những niềm vui và ưu ái của gia đình K21 không những chỉ tồn tại ở các anh chị nhưng hy vọng rằng tình thương iêu đó cũng đã nẩy nở giữa những tâm hồn trẻ của thế hệ con cháu.  Nhìn các cháu hân hoan bên cha mẹ tôi cảm được sự hãnh diện của các anh chị.  Truyền thống đạo đức và ngoan ngoãn cũng vẫn còn tồn tại trong gia đình Việt Nam của chúng ta.  Hy vọng rằng tình bạn của các anh chị là những gạch nối và gương sáng cho thế hệ con em để tình thương và đoàn kết vẫn là những kinh nghiệm quý giá cho cuộc sống.

Đại Hội 3 đã chấm dứt, mọi người đã trở về với cuộc sống thường nhật.  Tôi nhắm mắt lại để nghe hồn bay bổng về những kỷ niệm thương iêu đáng nhớ.  Có những điều làm mình suy nghĩ, tiếc nuối vì sơ xuất nhưng chắc chắn mọi người đã sống và hưởng những giây phút iêu thương và hạnh phúc.  Cầu mong niềm vui và tình thân ái luôn luôn tồn tại với gia đình K21.

 
Phạm K. Kim
August 2004
Milpitas, CA