Cảm Nghĩ về Đại Hội Florida

minhfamily.jpg (30540 bytes)

Cảm nghĩ về chuyến hội ngộ của khóa Sĩ Quan Hảỉ Quân 21 ở Florida. Đầu tiên tôi xin cảm ơn chồng tôi, ngươì đã thuyết phục để tôi tạm bỏ việc làm và tạm xa California trong một tuần để đi đến miền nóng bỏng Florida tham dự Đại Hội kỳ II, "30 năm ra khơi của khoá sĩ quan Hảỉ Quân Nha Trang". Sỡ dĩ tôi phaỉ rào đón như thế này là bỏỉ vì những ai quen biết tôi sẽ hiêủ ít khi nào tôi chịu đi chơi xa. Lần này tôi đã đi chơi mà laị đi dến nơi khí hậu thật nóng bức, đó là một chuyện hơi lạ. Tôi cũng xin cảm ơn cô bạn của tôi đã thúc dục và khuyến khích tôi đi chơi dù chính cô đã không đi được. Cảm ơn Thảo, cô bạn trung học Gia Long cũ của tôi và cũng là phu nhân của quan Phạm Minh Tâm. Thảo ơi, tao tiếc là mày và anh Tâm không đi được, chứ mày đi thì chắc mày sẽ vui lắm.

Dĩ nhiên là tôi không thể nào quên cám ơn các anh chị trong ban tổ chức đã bỏ thật nhiều công sức và tâm huyết để tạo nên một chương trình dặc biệt như thế. Tổ chức nào cũng sẽ không tránh khỏỉ những sơ xuất và dáng tiếc. Huống chi các anh chị đã thực hiện được một cuộc hôị ngộ cho tất cả các gia dình cuả khóa 21 từ khắp nơi trên thế giới trừ nước Việt Nam của chúng ta. Ngoài các anh chị trong ban tổ chức, tôi cũng xin ghi nhận sự giúp dỡ và nhiệt tình của tất cả các anh chị gia đình K21, mọi ngươì đã muôn lòng như một, bỏ hết những riêng tư và đố kỵ để cùng làm việc vơí nhau và góp chung tiếng cươì để Đai Hội kỳ II đã di­n ra một cách tốt đẹp.

Khi về đến CA từ chiều thứ hai, tôi đã phảỉ trở lại làm việc liên tục, môĩ ngày đến 9:00pm. Về đến nhà là ngươì tôi rã rời lại thêm áy náy vì hai đứa con tôi không được đi bộ vơí tôi (chúng tôi có thói quen đi bộ ra park ở gần nhà sau môĩ bữa cơm tôí) nhưng tôi vẫn không tiếc nuôí ân hận chi cả. Trong tôi vẫn còn vang dọng dư âm của những tiếng cươì ròn rã và những khuôn mặt đã trở thành thân quen của gia đình K21. Xin lôĩ mày Thaỏ ạ, tao bận qúa nên mày gọi nói chuyện mà tao cũng không có dịp để kể cho mày nghe.

Tôi dã thật sự vui sau chuyến đi chơi vừa qua, tôi vui vì tôi thấy gần guĩ vơí chồng tôi hơn. Tôi đã có dịp để quen biết các bạn của chồng tôi và các chị cùng các cháu. Tôi thấy bớt cô đơn hơn vì bây giờ tôi có cảm tưởng mình có nhiêù bạn bè hơn. Từ ngày qua Mỹ đi học rôì cắm cổ đi làm, tôi thấy cô độc và luôn luôn nhớ về quê hương, nơi tôi dã lớn lên vơí biết bao tình cảm iêu thương của gia dình và bè bạn. Duyên số đã đem hai vợ chồng tôi đến vơí nhau và chung sống với nhau. Đó vẫn là một huyền nhiệm vì tôi không bao giờ muốn quen "lính", iêu "lính". Tôi thành thật xin lôĩ tất cả các anh, nhưng đó là sự suy nghĩ và tình cảm của tôi. Tôi không ghét các anh một cách riêng tư gì cả nhưng đó chỉ là sự lựa chọn củatôi. Có lẽ khi lớn lên tôi đã sợ sự đào hoa bay nhảy của các anh, cũng như tôi nghĩ mình sẽ không chịu đựng được những lo sợ khi nguơì thân mình ở tiền đồn, biên giới. Bởỉ thế tôi dã lớn lên trong khung cảnh học đuờng, bên cạnh những anh chàng sinh viên chỉ thích làm thơ và "ngu ngơ" tỏ tình. Khi lập gia dình vơí  chồng tôi, tôi có cảm tưởng chúng tôi vẫn có một cái gì ngăn cách.

Những khi chồng tôi kể về Khoá 21, tôi it' xúc cảm, trong khi tôi là một đứa nhiêù tình cảm về bạn bè và kỷ niệm. Tôi không nghĩ rằng đàn ông mà cũng quyến luyến về trường và bạn như đàn bà chúng tôi. Tôi iêu quý bạn bè và kỷ niệm của thơì đi học mà quên di rằng chồng tôi cũng có những tình cảm và quan hệ đậm đà như thế. Chính vì suy nghĩ lệch lạc dó, mà tôi ít giao thiệp vơí các anh chị, tôi có cảm tưởng lạc lỏng và xa lạ. Hơn thế nữa tôi sợ mình "nhỏ bé" và không hợp vơí các chị. Bây giờ thì tôi hiểu thêm rằng sự lạc lõng và cô đơn đôi khi tại mình, nếu mình khép chặt cửa lòng thì mình sẽ luôn cô độc.

 

minhkim.jpg (5692 bytes)Chúng tôi dến Florida từ thứ hai, trước Đại hội vài ngày. Vừa bước xuống phi trường là tôi đã thấy chán nản vì caí nóng hậm hực của Orlando. Mắt kiếng tôi mờ di khi bước xuống xe cộng thêm cái tính dài dòng của nơi "Rental Car" làm tôi thêm "nóng bức". Chờ cả tiếng đồng hồ mơí mướn được chiếc xe, gia dình tôi chạy vòng vòng đi kiếm đồ ăn cho hai chú nhóc. Đứa thì đòi ăn McDonald, đứa thì đòi ăn Taco Bell, tôi thì đòi đi kiếm nứớc lạnh trong khi dã gần 12:00 giờ đêm. Anh Minh chạy lạc chừng vài lần thế là vợ chồng lớn tiếng vơí nhau. Sau khi mua đồ ăn cho mấy đứa nhỏ lại đến việc kiếm khách sạn. Tôi cứ tưởng chồng tôi đã "nghiên cứu" bản dồ trước khi đi, có ngờ dâu !  Cuôí cùng chúng tôi cũng đến được Radison Hotel, nhưng chẳng biết chỗ nào mà đậu xe vì trời đã mịt mờ tối cộng thêm cái khách sạn "tiết kiệm" điện, nên ít bật đèn.

Về dến phòng mở được air condition lên và uống được miếng nước lạnh nên tôi cũng tỉnh hồn và cơn "nóng" cũng giảm đi. Vì thấy tôi "bèo nhèo" hơi nhiều rôì nên chồng tôi chạy lăng quăng đi kiếm đá (ice) ở khách sạn cho vợ con mà đá cũng hết luôn. Tôi dã` bắt dầu chán Orlando trước những "chào dón" nàỵ Chúng tôi đã đến tr­ mà gia đình anh chị Phước &Tâm còn đến tr­ hơn. Tôi nghe tiếng anh Minh có vẻ rộn ràng hơn khi anh nói vơí tôi, anh Mỹ va mấy đứa nhỏ cũng đến rõi Anh Mỹ và anh Phước cùng ở một tầng vơí chúng tôi.

Đêm thứ hai qua đi, đến sáng thứ ba, tôi cũng dậy sớm nhưng bồn chồn vì it' khi nào tôi dậy mà không biết mình sẽ làm gì. Chờ con tôi dậy, tôi háo hức để dẩn các con đi Disney World nhưng hai cu cậu không dậy nổỉ đến giữa trưa. Gia đình bác Mỹ thì đã đi chơi từ sớm, chỉ có gia dình bác Phước và gia dình tôi rủ nhau đi ăn "sáng" rôì cho mấy đứa nhỏ đi coi Animal Kingdom. Đến 2:00PM chúng tôi mơí đến nơi, vừa vào đến cổng chưa kịp mua vé là chị Tâm đã than nóng qúa rôì và hai cu cậu của tôi đã nhăn như khỉ và xịt nước vào mặt ướt nhòa. Bảo ra chụp hình vơí mấy "Disney characters" mà tụi nhỏ cứ ngôì im trong "bóng mát". Tôi đã hơi "giận" vì tưởng mấy đứa cũng hăng hái và háo hức như tôi, ai ngờ tụi nó lại "bí xị" như thế. May là tôi nghi nghi nên không mua vé vì không biết mấy giờ thi Disney World đóng cưả. Hóa ra, they close at 6:00pm. Thế là chúng tôi lếch thếch dẫn nhau về và các con tôi nhảy ùm xuống bơi và tụi nó cươì vui ca bản "cá sống vì nước".

Tôi lại bâng khuâng vì thấy mình "thừa" thì giờ qúa, chẳng phaỉ làm gì !  Anh Phước va anh Minh thì ngôì bên hồ ngắm các "nàng" và nhân tiện trông con. Tôi lang thang đi vào front desk của khách sạn, thấy bản gía tiền đi Disney World half price, mắt sáng rỡ va tôi hăng hái tiến đến hỏỉ ngaỵ Tưỏng đâu mình sắp lập công trạng vì "save" được tiền vé, nào ngờ khi con bé đến khoe thì ông Minh phang cho một phát: "Anh biết rôì, tụi nó dụ mình ngồi nghe 2 tiếng đồng hồ để mua "time shares" đó, mất thì giờ". Thế là con bé tôi tiu nghỉu hết cả công trình ba hoa chích choè. Đến sáng thứ tư, chúng tôi quyết tâm dậy sớm di chơi Disney World cho khỏỉ nắng.

Hôm nay thì có thêm gia đình anh Mỹ nhưng chị Tâm thì mệt không đi. Đến nơi chúng tôi chia tay nhau vì sợ mấy đứa bé tôi dở trò làm con anh Mỹ và anh Phước không đi xem nhiều được. Chúng tôi hẹn nhau điểm gặp và chia taỵ Mơí đi vài bưóc, hai đứa con của tôi đã than khát nước, thế là hai cu cậu môĩ dứa một chai ($3 each). Dinosaur rides thì hai đứa con tôi sợ, mà di ngoài nắng thì tuị nó nhăn nhó, nên chúng tôi chọn xem show trong nhà. Show đầu tiên là "Tarzan", được ngôì ghế gần quạt máy nên cũng đỡ, nhưng một chút xíu sau chúng tôi chán ngay vì chỉ thấy hát nhạc Rock thôi. Tôi cứ thắc mắc "Where is Tarzan, where is Janẻ". Đến khi chúng tôi rơì ghế thì Tarzan mới xuất hiện với ngươì đẹp Jane, chúng tôi nán lại xem Tarzan và người đẹp Jane nhảy múa và nhào lộn cũng vui. Sau đó chúng tôi ghé qua đi xem thú vật ở "Safari". Có lẽ tôi và hai chú nhóc thích ride nầy vì được ngôì xe và xem jungle animals. Loay hoay đến giờ ăn trưa và chúng tôi tạm nghỉ một chút. Nhưng ăn xong là hai đứa nhỏ đã mệt và muốn quay về.

Anh Minh thì muốn mẹ con tôi đi xem thật nhiêù nhưng thú thật tôi cũng nản như mấy đứa nhỏ. Chúng tôi lại dìu dát nhau đi xem thú, nhưng lần naỳ xem thú của Asia, tôi cũng chẳng hiêủ các con thú Asian khác những con kia thế nào, nhưng cũng xuýt xoa môĩ lần thấy con dơi, con khỉ, con cọp, con sư tử ... Sau chuyến đi này thì mẹ con tôi đã nhọc nhằn lắm rôì vậy mà anh Minh bảo sắp hàng di xem show "bug's life". Tôi cũng bấm bụng dẫn con đi kẻo không có dịp cho tụi nó coi. Trơì ơi sao mà cái line nó dài thế, chúng tôi đợi đến 1/2 tiếng đồng hồ mà cũng vẫn quanh co. Tôi thấy con tôi uể oảỉ quá nên quay đầu trở ra thế mà thiên hạ vẫn ùn ùn di vào, chắc mấy chú cô "bugs" này phải hấp dẫn lắm. Chúng tôi chọn "Rapid River" với hy vọng có một tí nước cho mát, và chúng tôi ai nấy dều happy khi ngôì bềnh bồng trên những bánh xe trôi trên giòng nước và khoan khoái khi đứa nào đứa nấy bị xịt nước ướt hết. Sau chuyến đi river là chúng tôi dìu nhau đi về vì tôi thấy mấy dứa nhỏ đã hết cả hăng hái và thiện chí. Đó là cái khổ khi đi chơi vơí con nít nhỏ.

Về phòng nghỉ được một chút thì được anh Tôn Thất Dũng mời xuống nhà chơi. Cảm ơn anh chị TTDũng đã hết lòng vì bạn bè ! Đến nơi thì không thấy xe nào đậu trước cưả, anh Minh và anh Phước bảo không khéo lộn nhà hay là "tất cả chờ lâu qúa dẫn nhau đi ăn rôì? " Hóa ra chúng tôi đến sớm dù lúc dó dã 8:00PM rôì. Một chút sau thì có thêm nhiều "quan và phu nhân" đến. Các anh ríu tít tay bắt mặt mừng, líu lo "mày tao" và chuyện cươì như pháo rang. Chi Tố chơi "banh bàn" hay quá, một mình chị ra tay với các quan. Tôi có dịp nói chuyện với chị Dũng, chị Síu, chị Tố một chút vì cứ phaỉ đi theo "hầu" quan út của tôi. Thấy các anh hăng hái tao mày với nhau bên bờ swimming pool của nhà anh chị Dũng, tôi dã thấy lòng nao nao.

Lần đầu tiên tôi thấy nhiều "quan" như thế và chưa thể nhớ dược tên các quan hết nên về phòng tôi cứ hỏỉ nhà tôi, ai thế ai thế. Tôi cũng phục các quan qúa, hơn 260 nguơì và xa cách dã 30 năm mà vẫn nhớ hết tên nhau, và còn nhớ cả tên họ lẫn tên "đặt " nưã.

paradisebeach.jpg (58359 bytes)

Đến sáng thứ năm thì các gia đình đã đến khá nhiều và tôi cũng đã quen dần vơí cảnh ngôì không nên chờ để đi "beach". Tưởng "beach" cũng gần dâu dây, nào ngờ đường di cũng khá xa, nhưng nghe tiếng "nước" chúng tôi cũng thấy "mát" và kiên nhẫn hơn. Đến Paradise beach thì dã có thật nhiều gia dình có mặt rôì. Bước xuống xe là tôi đã nghe tiếng chào hỏỉ của các quan vang vang rôì. Tôi cũng hơi bỡ ngỡ và mắc cở vì nhiêù ngươì qúa chẳng biết chào ai. May là anh Thọ và chị đến gặp nói chuyện nên tôi cũng đỡ luống cuống. Sau đó thì hai chú nhóc tôi đòi đi xuống beach liền, thế là tôi kinh hoàng và ask anh Minh đi theo ngaỵ Tôi nghiệp đám phụ nữ chúng tôi cần đi restroom mà kiếm không đưọc chìa khoá nên một số chị thì phải băng đường đi qua Walgreen và chúng tôi thì phải đi theo anh Hoành đến hotel bên cạnh. Về đến nơi vừa lấy đồ ăn dược một chút, ngắm các anh chị chung quanh để cố nhớ tên, nhớ mặt thì trơì lại mưa dào dạt. Thế là chúng tôi khăn gói đi về vì không biết mưa dến bao giờ. Các con tôi thì bây giờ quen vơi cái swimming pool nên chúng nó vui vẻ rủ nhau bơi tiếp.

piazza.jpg (39594 bytes)

Đến tôí (thứ năm) thì tất cả lại tụ họp ở phòng ăn gần swimming pool để an pizza. Tôi được dịp gặp lại các anh chị mà hôì sáng chưa kịp chào hỏỉ. Tôi biết thêm anh chị Lăng, anh chị Thành, anh chị Bé, anh chị Cuờng ngoài những anh chị Nghi & Diep, anh chị Thiện tôi đã biết trước. Khổ thay anh Minh khoe với mấy chị là ở Orlando có mấy cái outlet lớn lắm thế là mấy chị hỏỉ tôi, nhưng tôi mù tịt chẳng biết chỗ nào. Cuôí cùng chỉ có mình chị Tam và tôi đi vì các chị kia sợ tối nên không đi. Ngày hôm thứ Sáu chúng tôi cũng hơi nao lòng vì thấy các con chỉ quanh quẩn ở hồ bơi mà chẳng đi đâu, nên hai vợ chồng bèn dẫn con di "water blizzard park". Mua vé xong đến nơi thì bị đuổỉ về vì park quá đông đến 1:30PM mới cho ngươì vào tiếp. Đúng là ý trơì nên các con tôi lại về nhà bơi tiếp và tôi cũng bớt ray rứt.

splendidchina.jpg (58908 bytes)

Tôi dã bắt đầu háo hức đợi đến tối để họp mặt vì tất cả đã đến hotel đông đủ. Các anh chị trong ban tổ chức chọn nhà hàng Splendid China cho buổỉ họp mặt dêm thứ sáu nàỵ Nhà hàng naỳ có khung cảnh rất dẹp và rất rộng. Các con tôi cũng như một số các cháu khác thì rất thích hồ cá vàng. Đêm hôm đó các chú cá được các chaú cho ăn no kềnh vì các cô cậu cứ bỏ tiền lia lịa vào máy để mua đồ ăn cho cá. Trong tiệm thấy các anh chị nói cươì vui quá, nhưng tôi không iên tâm để Chương chơi ở hồ cá một mình vì nó còn nhỏ. Thế là tôi cứ chạy ra chạy vào. Cuôí cùng tôi dụ mấy đứa lớn hơn trông chừng Chương và hôí lộ tiền lẻ để tụi nhỏ mua kẹo ăn. Thế là tôi ngồi lì trong tiệm nghe các anh chi nói chuyện. Tôi có cảm tưởng các anh dang sống lại những ngày ở quân trường với nhau. Các anh đùa giỡn và chọc ghẹo nhau như nhưng anh chàng lính trẻ đang học với nhau thưở nào.

Tôi đã dạn dĩ ngồi chung bàn vơí các anh và cươì nhăn răng vì những "jokes" và những câu chuyện các anh kể lại thơì xa xưa cho nhau nghe và cho gia đình bạn bè cùng nghe. Đã 30 năm qua mà các anh còn nhớ nhiều chuyện như thế đủ chứng tỏ các anh dã gắn bó vơí nhau như thế nào. Tôi ngôì nghe mà cảm dộng vô cùng vì không ngờ các anh đã bỏ tất cả những công ăn việc làm để đến vơí nhau, cươì vơí nhau và chọc phá vơi nhau. Đúng như các anh dã tuyên bố "tình K21 bất diệt". Tôi thấy các anh đã thật sự gìn giữ tình cảm bất diệt như thế vì không phải d­ dàng đ­ sau bao thay đôỉ của cuộc đơì mà các anh vẫn còn tụ họp được vơí nhau trên xứ ngươì như thế. Đêm nay mọi ngươì thật gần vơí nhau, ngôì lại chia xẻ buồn vui vơí nhau. Các anh đã đem gia đình lên giới thiệu vơí tất cả mọi ngươì. Tôi thấy vui và hãnh diện vì các anh chị có được mái gia đình tốt đẹp và con cái học hành thành tài. Tay trắng đến xứ ngươì mà các anh chị tạo dựng nên maí gia đình như thế, các anh chị đã làm cho gia đình 21 thật hãnh diện.

Mọi ngươì đã vui sướng cởỉ mở tâm tình vơí nhau không ngại ngùng e dè. Nhờ sự giơí thiệu từng gia dình hôm đó mà tôi đã biết và làm quen dược vơí một số các anh chị. Tôi đã hết ngỡ ngàng và không còn dè dặt khi nói chuyện vơí các anh chị.  Lần đầu tiên tôi có cảm tưởng gần guĩ và thông hiêủ chồng tôi hơn. Tôi hiểu tại sao chồng tôi cứ nhất quyết đi họp mặt vơí các bạn vì đây là kỷ niệm và những thâm tình mà chồng tôi luôn trân trọng trong đời anh. Đêm thứ sáu dã` thật sự là dêm hội ngộ của gia đình 21 vơí đầy tiếng cươì, tiếng hát và tiếng la. Các anh đã không ngần ngaị kể lại những kỷ niệm thơì sống chung ở quân trường vơí nhau, và kỷ niệm nào mà chẳng đáng trân trọng.

Tôi ngôì nghe các anh chị tâm sự vơí nhau, kể vơí nhau, hát vơí nhau mà ngẹn ngào rung động. Đơì sống con ngươì ở xứ Mỹ này có qúa nhiều lo âu và toan tính, bây giờ được ngôì lại vơí nhau, chọc giỡn nhau như thế này qủa là may mắn. Có các anh chi dã ngẹn lơì xúc động khi tâm sự cùng nhau và có các anh chị dã xuất khẩu làm thơ. Đêm nay thơ của các anh chị mặn mà qúa và tiếng hát của các anh chị sao ngọt ngào thế. Đúng như chồng tôi đã nói, khóa 21 thật đặc biệt và caí gì cũng nhất. Chính những cai "nhất" đó đã làm các anh gần nhau hơn và thương nhớ nhau maĩ maĩ. Chúng tôi ra về đã qúa nửa dêm và lần dầu tiên tôi dã để các con tôi lang thang ngoaì sân để ngôì vơí chồng tôi và các anh chị. Tôi chìm vào giấc ngủ sau đó vơí đầy ắp những tình cảm dạt dào. 

radission.jpg (62268 bytes)

Đêm thứ bảy Đại Hội khai mạc thật long trong có các quan mặc quân phục đeo gươm chào cờ trông thật uy nghi và đẹp mắt. Tôi chưa dược dịp nhìn các anh Sĩ Quan hải quân mặc quân phục trước đây, bây giờ thấy tận mắt nên lạ quá, tôi nói vơí các con tôi các bác đi giầy cũng trắng tinh. Các quan nào không mặc quân phục thì cũng sang trọng trọng nhũng bộ veste tươm tất. Còn các phu nhân thì ai cũ`ng đẹp và lộng lâỹ. Trước khi buôỉ l­ bắt đầu, các gia đình đã chụp hình lưu niệm và toàn thể các quan cũng hăng hái "chen chúc" nhau đứng ngôì để chụp hình. Chưa bao giờ tôi thấy nhiều máy hình "nhá" lên như thế. Chắc chắn các anh sẽ có nhiêù tấm hình thật đẹp. Xin thành thật cảm ơn các anh trong ban tổ chức dã sắp xếp và trang trí cho buôỉ l­ thật dẹp và thật có ý nghĩa. Hai đứa con tôi bây giờ về cũng hát bỏm bẻm quốc ca Việt Nam và biết hô chào như các bác.

21fl.jpg (100715 bytes)

Buổỉ l­ể thật tươm tất vơí các nghi l­ và sự xuất hiện của cựu Đại Tá Tư Lệnh Hạm Đội cùng các quan khách cuả những khóa Sĩ Quan Hải Quân khác. Điểm đặc biệt của buổỉ l­ là phần đeo nhẫn của các anh. Quan Cựu Tư Lệnh đích thân đeo nhẫn cho từng quan một. Tôi đã sung sướng và tôi nghĩ tằng tất cả các chị cũng đã vui mừng dược xuất hiện bên cạnh các anh trong giây phút khó quên nàỵ 30 nam trước các anh đã không có vinh dự này thì 30 nam sau các anh cũng đã sung sướng thực hiện lại ước mơ đó. Tôi đã sung sướng dược ở bên cạnh chồng tôi để chia vơí anh những tâm tình và niềm vui nhỏ bé trong đơì cuả anh qua kỳ Dai Hôị II nàỵ Tôi cũng thật sự vui mừng được có dịp gặp gỡ các anh chị và điểm vui sướng nhất là tôi được là một phần tử cuả gia đình Hảỉ Quân 21. Mong rằng tình các anh luôn bền chặt và bất diệt cho dù những khác biệt và thử thách của cuộc đơì hay lòng ngươì.


Phạm K. Kim
July 2001
San Jose, CA

kim.jpg (3597 bytes)